Chu chay 2

font size= "18 px "> Cạn dàu tim cháy thành tro .Những mong sáng cả đôi bờ nhân gian

Trang Anh

Philipin kien TQ về bien dao tai LHQ

Phát biểu tông thong Obama

Tân Lê -cô gái Úc gốc Việt tài danh

Ca voi chet dat vao bo bien Hue

Hoc tieng anh hieu qua.Tieng anh 123.com

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2020



Rượu vô danh

Chén rượu vô danh sao cứ say?
Say tình say nghĩa bấy lâu nay...!
Dẫu cũ mà say thành chuyện lạ...
Chuyện đời man mác vẫn vơi đầy

Đông


Đông

Mây cứ lang thang mãi chẳng thôi
Cây vẫn ngày đêm hết đứng,ngồi
Gió với mây trời thành tri kỷ
Chiều đông lạnh giá một mình tôi

Thu

Lau vẫn xanh rờn đón gió thu
Người đi xa lắm cứ mịt mù
Ai biết chăng ai lòng thổn thức
Sim đồi đã chín,tím hoa mua

Xuân

Xuân đã trở về tươi sắc hoa
Cúc vàng ,hồng thắm lại hòa ca
Anh nắm tay em chào xuân tới
Thiên nhiên trời đất buổi giao hòa

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

Chân trời
Thơ Tô Hoàn
Ta nói với nhau có chân trời
Cầu vồng sau mưa,bình minh nõn chuối
Mấy mươi năm bước chân nào cũng vội 
Chân trời ta đến vẫn xa xôi
1989
Nhớ lại thời đôi mươi tôi còn trong quân ngũ ,trực bên khẩu pháo phòng không, chân trời của mình là phía sau dẫy núi xa xanh… Mơ một ngày nào đó được tiếp tục sách vở giấy bút,được trau dồi kiến thức,trở thành con người hữu ích với đời nhiều hơn... Với mỗi người đều có một chân trời của riêng mình Với đất nước, chân trời là một chế độ tốt đẹp hơn,con người được sống tự do phát triển ,thực hiện được ước mơ hoài bão của mình.Một xã hội công bằng ,dân chủ ,thân thiện .Không có tham nhũng ,quan liêu cửa quyền hách dịch…Mỗi người được sống cho mình, cho gia đình và xã hội. Cái tôi sẽ là động lực phát triển của xã hội .Đất nước với nhiều tài nguyên phong phú sẽ không còn bị tụt hậu trong khu vực. Chân lý đó tưởng giản đơn ,nhưng không dễ dàng chút nào. Vì sao GDP bình quân đầu người của Việt nam năm 2014 chỉ bằng 3/5 Indonesia, 2/5 Thái Lan, 1/5Malaysia 1/27 Singapor .Những con số so sánh quả đáng buồn. Người Việt Nam có mặt khắp thế giới. Nhưng người nổi tiếng chỉ đếm đầu ngón tay.Còn lại là làm thuê làm tôi tớ trong các gia đình Hàn Quốc, Đài Loan.Thế mà có kẻ bạo miệng nói thời đại ta là thời đại huy hoàng nhất trong lịch sử Việt Nam.Buồn thật
Bài thơ ngắn nhưng là tiếng chuông cảnh tỉnh cho chúng ta, cho những cái đầu ảo tưởng cuồng say. Thật cám ơn anh Tô Hoàn.
Nhớ Duy Phi
Đã lâu ngày không đọc sách
Hôm nay mở trang "Giọt nhũ" trên tay
Lòng tự nhủ ,xin đừng khóc
Nhưng thấy mình sống mũi cay cay......
See More

Chủ Nhật, 23 tháng 7, 2017



Hỏi?

Hai năm là mấy  trăm ngày
Mực khô cây bút ,úa cây bên đường
Tóc tai ngày nắng đêm sương
Còn ai lui tới mảnh vườn quạnh hiu

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

NHỚ



          NHỚ!

Đêm dài có bao nhiêu canh?
Để lòng thương nhớ không thành bình yên

Ngoài kia giọt nắng bên thềm...
Rêu già chưa bóc đã liền rêu non

Ngày chưa cạn, lối chưa mòn
Nếp nhăn đuôi mắt chon von thêm nhiều

Tiếng đàn thầm thĩ khúc yêu
Tơ lòng réo rắt lòng chiều mênh mang

Ai đi trong cõi mơ màng
Có thương có nhớ con đàng ngày qua...

        NGUYỄN ĐƯƠNG

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016



QUÁN GIÓ


Sáu mươi năm trọn vòng quay

Vui buồn- sướng khổ- vơi đầy- hợp tan


Cái ôm ấp mộng đã tàn

Chẳng cần học thuyết thơm ran Hàng Đường


Mịt mù mây khói mờ sương

Chén cay uống cạn ,con đường tỉnh say


Đường nhân gian giải cầu mây

Non cao vực thẳm sảy ngày thành đêm


Chiều nghiêng vạt nắng bên thềm

Tựa vào đâu chốn vai mềm nơi em


Về đây quán gió khoảng êm


Của tin xin gửi nỗi niềm vào nhau

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016


Ngõ cũ

Tôi xa phía núi bên này
Bạn về nới đấy trời mây kinh thành

Chiều nao chợt ngọn gió lành
Thổi qua ngõ cũ chạm mành thơ phong

Nỗi buồn lãng đãng rêu phong
Cứ lang thang dạo, nỗi lòng trống không

Con đường Văn Quán mịt mùng
Ngựa xe gió bụi cuốn cùng tháng năm

Bao giờ gặp lại trăng rằm
Mặt nhìn mặt để xanh mầm câu thơ

                     N Đ

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Góc tâm tình


Góc tâm tình
          người quê ra tỉnh

Đêm tỉnh lẻ nằm nghe đất thở
Sông vơi dòng lúa khao khát chờ mưa

Ngày ra phố chân ngập ngừng hết sợ
Way kèm năm, đèn đỏ đứng bất ngờ

Lớp trai trẻ hôm nay vui hết cỡ
 Tóc đủ màu vàng tím đỏ xanh lơ

Họ không lo muộn giờ công sở
Ipad cầm tay tin nhắn bơ phờ

Tôi là người nhà quê lên tỉnh
Xa mảnh ao làng bỗng thấy bơ vơ...
         
        Nguyễn Đương 

     THU

  Kìa xem vũ điệu của mùa
  Thấy xanh xao gió với mưa não nùng
  Kìa xem vũ điệu của rừng
  Có con suối cạn rưng rưng khô dần
  Kìa xem vũ điệu bước chân 
  Áo bay gió níu tần ngần lối đi...

             NĐ

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016


Phía nào cũng gió

Nhớ năm nao 
sông núi chửa yên bình
 
lửa cháy đỏ
 
mắt hoàng hôn ngóng đợi
 
thời gian nhoè
 
những lá thư đứt nối
 

Ngày anh về
 
em quá tuổi ba mươi
 

Đất gặp trời
 
giường chiếc bỗng có đôi
 
tuần trăng mật
 
đêm nào trăng cũng ấm
 
đời vợ lính
 
hạnh phúc cầm rất mỏng
 
trăng đương đầy
 
nguyệt thực phía người đi
 

Trái đất tròn
 
đầm nước mắt chia ly
 
trăng vò võ
 
nhớ thương mòn bậu cửa
 

Đêm dạy trở
 
phía nào cũng gió


TÔ HOÀN

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2016



LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG CỦA CÁC NHÀ THƠ

Chế Lan Viên - Nguyễn Đình Thi.

LỜI SÁM HỐI MUỘN MÀNG CỦA CÁC NHÀ THƠ 

1. BÀI THƠ CUỐI ĐỜI CỦA NHÀ THƠ CHẾ LAN VIÊN


Ai? Tôi!

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi!


Tôi - người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!


Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,
Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười


(Rút trong sổ tay thơ tập 5 của tác giả)



2. NGUYỄN ĐÌNH THI 

Nhà thơ Hoàng Hưng công bố những bài thơ cuối đời của Nguyễn Đình Thi: Tâm sự của nhà thơ Nguyễn Đình Thi bộc lộ trong những bài thơ cuối đời mà có lẽ ít người biết khi hoang mang nhìn lại con đường cách mạng mà mình đã theo suốt đời:

Đã có mùa xuân đời tôi không nhỉ
Và đã có không cả một mùa hè
Tôi chỉ nhớ đã đi nhiều mê mải
Năm tháng đêm ngày theo một ánh xa 

(Mùa thu vàng) 

Cuối cùng tự đấm ngực sám hối bi thương: 

Người tôi còn nhiều bùn tanh
Mặt tôi nhuốm xanh nhuốm đỏ
Tay tôi vướng nhiều đồ bỏ
Nhiều dây nhợ tự buộc mình
Thôi xin tha cho mọi lỗi lầm
Quên cho những dối lừa khoác lác
Tôi biết tôi đã nhiều lần ác
Và ngu dại còn nhiều lần hơn 

(Gió bay)


     NHỚ

Hầm cáp chạy dọc chạy ngang
Một thời che chở an toàn “biệt khu”
Nơi đây hòa điện… chạy lò
Pháo không nòng góp  diệt thù vẻ vang
…Việt trì, Cao ngạn, Bắc giang.
Hòa chung mạch đập gió ngàn ru mây
Giữ cho dòng điện đêm ngày
Như dòng máu thắm vơi đầy trong tim
Tóc dài tóc ngắn gối bên
Làm thông ca kíp ngủ hiền …như mơ
Nụ hôn thời chiến, xin chờ…
Giờ đây mảng nhện chăng tơ cửa hầm

           Tháng 7 / 2016


          NGUYỄN ĐƯƠNG

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016


ĐỌC LẠI THƯ MÌNH

Mấy mươi năm giờ đọc lại thư mình
(Lá thư ấy ta viết về cho mẹ)
Tóc ta bạc lá thư còn mãi trẻ
Trẻ như thời ta mới tuổi hai mươi

Lá thư nhòe - chiều ấy mưa rơi
Cũng có thể vì quá thương nhớ mẹ
Cũng có thể giọt sương rừng lặng lẽ
Rơi vô tư vào cánh võng ta ngồi

Mấy mươi năm vật đổi sao dời
Đường ra trận đã um tùm cây lá
Bạn bè ta mỗi người mỗi ngả
Như gió ngàn mải miết mấy mươi năm

Những cánh rừng ngày ấy mãi xa xăm
Đồng đội cũ hiện về đầy nỗi nhớ
Những lá thư cõng Trường Sơn một thuở
Vẫn phập phồng nguyên vẹn lúc đương trai

               TÔ HOÀN

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016


ÂN  NGHĨA   

Phấn chấn trong lòng trân quý ơi
Mạng sập tưởng như truột hết rồi
Ơn người cẩn trọng còn lưu giữ
Cả ảnh năm xưa với cả lời
 
Những vần thơ cảm tác của tôi
Com  trên trang bạn bấy nhiêu lời
Bỗng dưng hiện hữu như mơ vậy
Ân nghĩa hồi sinh sẽ nhớ đời
 
 BTPY 6-2016 

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016


HỒ NÚI CỐC

Hữu tình non nước vẫn chờ mong
Mái đẩy thuyền trôi giữa mênh mông
Câu hát chàng Công bên nàng Cốc
Thương cảm tình ai mãi ấm nồng

Mượt mãi đồi xanh xanh biếc xanh
Thơm thơm trà sạch thấm hương lành
Nước mắt bao năm còn mặn thế
Mai về du khách mộng hồn quanh

BTPY 6-2016 

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016



NÀNG CÔNG

Một vùng núi biếc non xanh
Nơi nào chàng Cốc đã thành nước mây

Duyên trăm năm chẳng hẹn ngày
Suối sâu chắn lối đau bày ngựa hoang

Lệ hòa hồ nước mênh mang
Thuyền du khách lướt mây ngàn xa xăm

Nàng Công nước mắt chưa tan
Bởi đâu lệ mặn lại tràn nơi nơi

Bao nhiêu công cốc về giời
Thiên đường mù mịt chân trời ...mờ xa

NGUYỄN ĐƯƠNG


Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016


ƯỚC GÌ !....

Ô - Ba -Ma
Ông là ai 
mà quá đỗi thân thương

Từ bên kia trái đất
ông đến
 như người thân quê hương

Ông giản dị  như chiếc sơ mi trên người
với hàng cúc trắng
Ông tươi vui như nụ cười
tỏa sáng trên môi

Mấy ngàn người chờ đón ông trên các ngả đường
sương đêm tí tách...
Và bao triệu người dõi theo bước chân  người
trước màn ảnh nhỏ suýt xoa

Tiếng vỗ tay nóng cả hội trường 
còn rền vang hơn những tràng đại bác

Ánh mắt chân tình  triệu người dân
hơn ngàn trang phù phiếm ngợi ca

Ông là sứ giả  tình yêu
Ông là lương tri thời đại
Ông là trắng đen minh bạch
Ông là yêu ghét phân minh

Ông là người được nhân dân nồng nhiệt hết mình đón đưa...

NGUYỄN ĐƯƠNG

                        Người dân Sài gòn đón 
                       Tổng thống Obama


Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016


Nợ

Cõi trăm năm – Cuộc hành trình
Nợ đời dang dở , nợ mình chưa xong
Nợ công cha mẹ không cùng
Có trong mưa nắng bão bùng buồn vui

Nợ muôn hương sắc đất trời
Ngôi sao tri kỉ tình đời mênh mang
Nợ nghe thổn thức hồng nhan
Dưng dưng ánh lệ dịu dàng ái ân

Nợ mùa thu nhớ bâng khuâng
Xanh xanh dáng liễu ươm mầm câu thơ
Hồ tình gợn sóng tương tư
Trời xôn xao gió cánh cò lênh đênh


          Dương Tiến   5/2016