Gs Tương Lai
Sau chuyến thăm Trung Quốc thì chuyến công du sắp
tới của ông Chủ tịch Nước là mối bận tâm của rất nhiều người đang trĩu nặng suy
tư về vận nước. Những hoạt động ngoại giao dồn dập trong thời gian qua càng làm
cho mối bận tâm ấy thêm bức xúc trước những diễn biến mới của thời cuộc trong
nước và thế giới. Những hoạt động đối ngoại gắn liền máu thịt với hoạt động đối
nội, mà về thực chất thì nội lực của dân tôc, thế đứng của đất nước là nhân tố
quyết định chiến lược và sách lược đối ngoại. Tiếng chuông đánh ở nước người
vang đến đâu là tùy thuộc vào sự dồn sức, góp lực của cả toàn dân. Đương nhiên,
khôn khéo và thông minh để nắm bắt thời cơ, khai thác và phát huy tối đa hợp
lực được tạo ra từ hoạt động đối ngoại với nhận thức rằng, bỏ lỡ thời cơ là sự
bỏ lỡ đáng tiếc nhất mà rồi cái giá mà dân tộc phải trả là không sao tính xuể!
Chẳng thế mà Nguyễn Trãi từng căn dặn "Thời! Thời! Thực không nên lỡ".
Vả chăng, chúng ta lại đang sống trong một thế
giới đầy biến động. Cuộc cách mạng thông tin với mạng lưới internet phủ sóng
khắp nơi đã khiến cho thế giới rộng lớn được thu hẹp lại trong "ngôi nhà
toàn cầu", làm cho nhất cử, nhất động của mỗi một ai đó, nhất là của các
"chính khách" đều hiện rõ mồn một trước đôi mắt tinh anh của công
luận. Chính cái đó đem lại một sức mạnh mới, cách suy nghĩ mới cho mỗi con
người. Người ta hiểu ra rằng, kiểu tư duy tuyến tính theo lối mòn không bắt kịp
với thời đại mà chuẩn mực chính là sự thay đổi.
Những tri thức cũ, kinh nghiệm cũ, dù qúy báu
đến đâu, cũng không còn đủ cho hành trình của dân tộc đi về phía trước. Không
thể không có tri thức mới, kinh nghiệm mới để hình thành một kiểu tư duy tương
thích với nhịp sống đương đại của nền văn minh trí tuệ đang làm cho tiến trình
phát triển đưa tới những bước hợp trội, tạo ra những đột biến không thể nào dự
báo trước được hết. Hiện tượng Mianma là một ví dụ thật hấp dẫn.
Ngoài ra,
những bài học trị nước và cứu nước của ông cha ta vẫn ẩn chứa những nguyên lý
ứng xử với dân với nước, với bạn với thù theo lối "mãn chiêu tổn, khiêm
thụ ích" (cái đầy gọi cái vơi, võng xuống thì được làm cho đầy trở lại,)
vẫn có ý nghĩa sâu sắc trong hoạt động đối nội và đối ngoại. Dòng sông cuộc
sống đang đẩy con thuyền đất nước đi vào đoạn nước xoáy, người lèo lái chỉ một
chút sơ sẩy, thiếu bản lĩnh, thiếu hiểu biết sẽ khiến cho dân tộc phải trả giá
đắt. Vì xét đến cùng, cái quyết định vẫn ở con người.
Thì chẳng thế sao? "Đại Việt Sử ký toàn
thư. Kỷ nhà Trần" có chép lời tên tướng Ô Mã Nhi nhận xét về Đỗ Khắc
Chung, người được vua Nhân Tông cử đến trại giặc dò xét tình hình : "Có
thể nói là [người này] không nhục mệnh vua. Nước nó còn có người giỏi,
chưa dễ mưu tính được". Sai người đuổi theo nhưng không kịp".
"Sai người đuổi theo" là để bắt mà giết đi để mà còn liệu "dễ
bề mưu tính". Tên tướng Tàu này quả là biết xét đoán người và hiểu
được thời cuộc để thực thi đường lối cổ truyền nhất quán của chúng : không
khuất phục, mua chuộc được đối phương thì tìm cách mà trừ đi! Bản lĩnh hiên
ngang không biết cúi thấp đầu của Đỗ Khắc Chung là biểu hiện khí phách dân tộc,
làm nên sức mạnh Việt Nam đánh tan tác kẻ thù từng xéo nát nhiều vùng lãnh thổ
từ Á sang Âu ở thế kỷ XIII. Người thực
thi mệnh [lệnh] của nước của dân ở thế kỷ XXI này, vì thế, phải biết học cha
ông, không để nhục quốc thể.
Quan hệ Nước lớn-Nước nhỏ và
Bản lĩnh Dân tộc
Có một điều phải suy nghĩ thêm khi báo chí ta gần
đây hay nói đến chuyện ứng xử giữa nước nhỏ với nước lớn. Điều ấy có cái lý
của nó. Nhưng cũng lại phải thấy cho ra một điều nữa là, một nước đứng thứ 13
thế giới về dân số, cũng đã từng được cả thế giới biết đến như là một dân tộc
từng đánh thắng những thế lực ngoại xâm khổng lồ ở thế kỷ XIII, XV, XVIII và XX
để hiên ngang tồn tại bên bờ Thái Bình Dương rộng lớn, có một vị thế trong khối
ASEAN, mà cứ vẫn mang tâm lý "nước nhỏ" trong ứng xử thì e cũng có
chỗ chưa thỏa đáng.
Hàn Quốc với diện tích 100.032 km vuông, dân
số 48 triệu người, là "nước nhỏ" nhưng xem ra thế ứng xử của họ trên
trường quốc tế thì cũng không "nhỏ" như người ta tưởng. Vì sao? Vì
nhờ vào thực lực kinh tế, khoa học công nghệ và thành tựu về văn hóa nghệ thuật
mà họ đạt được có thể ngang ngửa canh tranh với nhiều nước công nghiệp phát
triển! Rồi Singapore, với diện tích 697.7km2, chỉ bằng diện tích huyện Cần Giờ
của TPHCM và dân số chỉ 5,1 triệu người vào năm 2010 thì đúng là nhỏ, rất nhỏ.
Nếu tính từ ngày tuyên bố độc lập 9 tháng 8 năm 1965 thì họ chỉ mới có gần 50 năm phát triển từ một nước hầu như không
có tài nguyên, nguyên liệu đều phải nhập từ bên ngoài. Nhưng cũng chính vì thế,
họ nhanh nhạy đi đầu trong việc chuyển đổi sang nền kinh tế tri thức và theo dự
tính thì đến 2018 Singapore sẽ là một đầu mối của mạng lưới năng động trong nền
kinh tế châu Á và toàn cầu với tính đa dạng nhạy bén trong hoạt động kinh
doanh. Thế đứng của đất nước này, vì thế, đâu kém những nước diện tích lớn, dân
số đông!
Còn ta, vì sao Việt Nam ta từ đỉnh cao chiến thắng
lại trở thành lạc hậu và lạc điệu với thế giới. Đây là câu chuyện dài chưa thể
trong vài dòng nói hết, nhưng không thể không thẳng thắn và sòng phẳng chỉ ra
nguyên nhân của nó.
Muốn thế, phải đặt vận mệnh của tổ quốc lên trên hết và trước hết, thực hiện sự hòa giải và hòa hợp dân tộc, gạt bỏ những mâu thuẫn về lợi ích riêng tư, chấm dứt những hành vi và thủ đoạn tranh giành quyền lực để đồng tâm hiệp lực xây dựng đất nước. Có như vậy mới tạo nên được một thế đứng Việt Nam trong những mối liên hệ phụ thuộc và tác động lẫn nhau của các mối quan hệ quốc tế, vấn đề có ý nghĩa sống còn trong hoạt động đối ngoại, tránh được nguy cơ thao túng của nước lớn. Điều chua chát đáng nói nhất khi sử dụng khái niệm "nước nhỏ" chính là sự nếm trải vị đắng của thân phận một dân tộc từng là một quân cờ trên bàn cờ trong cuộc chơi giữa các "nước lớn"!
Muốn thế, phải đặt vận mệnh của tổ quốc lên trên hết và trước hết, thực hiện sự hòa giải và hòa hợp dân tộc, gạt bỏ những mâu thuẫn về lợi ích riêng tư, chấm dứt những hành vi và thủ đoạn tranh giành quyền lực để đồng tâm hiệp lực xây dựng đất nước. Có như vậy mới tạo nên được một thế đứng Việt Nam trong những mối liên hệ phụ thuộc và tác động lẫn nhau của các mối quan hệ quốc tế, vấn đề có ý nghĩa sống còn trong hoạt động đối ngoại, tránh được nguy cơ thao túng của nước lớn. Điều chua chát đáng nói nhất khi sử dụng khái niệm "nước nhỏ" chính là sự nếm trải vị đắng của thân phận một dân tộc từng là một quân cờ trên bàn cờ trong cuộc chơi giữa các "nước lớn"!
Bản lĩnh và khí phách của dân tộc trước kẻ thù
ngoại xâm đã giục giã nhiều thế hệ Việt Nam lên đường cứu nước, không ngại hy
sinh. Máu người không phải nước lã. Và máu đã chảy thành sông, xương đã chất
thành núi từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu. Tổ quốc đời đời vinh danh những người
con yêu đã ngả xuống để giữ gìn từng thước núi, tấc sông của non sông gấm vóc
ông cha bao đời gây dựng và bảo vệ để trao lại cho con cháu hôm nay. Vì thế,
quyết không để cho mạng sống của người Việt, vận mệnh của tổ quốc bị lợi ích
của những nước lớn với đủ thứ "nhân danh" để biến thành những quân cờ
trong cuộc chơi của họ.
Quân cờ ấy, khi cần thiết thì người ta đánh bóng
mạ kền, hoặc thổi lên thành một chiếc bong bóng sặc sỡ sắc màu huyền thoại để
mà vui vẻ nhận lãnh những vinh quang vô ích : "Nếu lịch sử chọn ta
làm điểm tựa, Vui gì hơn làm người lính đi đầu". Để rồi, trong
"niềm vui" ấy, những núi xương, sông máu của "người lính
đi đầu" đổ ra tạo thành khoảng cách an toàn cho Mao "đại nhảy
vọt" (như cách trước đó cuộc "kháng Mỹ viện Triều" tạo ra một
Bắc Triều Tiên làm trái độn) và đến một ngày đẹp trời thì Chu vui vẻ bắt tay
Ních ở Thượng Hải để mặc cả trên đầu người bạn láng giềng "núi liền
núi, sông liền sông, chung một biển Đông" về nước cờ "thí tốt,
đẩy xe", bật đèn xanh cho B52 rải thảm Hà Nội.
Quyền lực và Tội lỗi
Chiếc bong bóng sặc sỡ kia vỡ tan, nhưng không chỉ
là một ảo ảnh tan vỡ mà là một hệ lụy lịch sử nặng nề với những vết thương hằn
sâu trong lòng dân tộc khi non sông đã quy về một mối. Thay vì làm lành vết
thương, người ta lại khoét sâu thêm do bị chủ nghĩa giáo điều cầm tù, mà nguy
hiểm nhất là tiếp tục thực thi quan điểm"đấu tranh giai cấp là động
lực của sự phát triển " để rồi tạo ra một xã hội bất an và xáo
động, hệ thống giá trị bị đảo lộn, văn hóa dân tộc với cốt lõi là nền văn hóa
làng, cái nôi của tâm hồn Việt, bị băng hoại. Đó chính là hệ lụy nặng nề vừa
nhắc đến. Liều thuốc chữa trị cho sự bất an ấy, bi đát thay, lại là một chế độ
toàn trị phản dân chủ đang được đẩy tới ngày càng hung hãn như không có điểm
dừng. Cái gọi là "nhà nước pháp quyền" được rao giảng là
"của dân, do dân và vì dân" đang quay lưng lại với dân. Cán
cân công lý chao đảo trước vòng xoáy lợi ích của các nhóm quyền lực với những
bản án bỏ túi theo Nghị quyết. Đó là lý do giục giã những "bàn chân nổi
giận" của nông dân, của thanh niên sinh viên, của trí thức rầm rập xuống
đường bất chấp mọi thủ đoạn trấn áp và sự xuyên tạc, lừa mị.
Chưa bao giờ người ta thấy cái nguyên lý khủng
khiếp vận hành trong xã hội từng được trí tuệ loài người đúc kết : "Quyền
lực thúc đẩy việc mở rộng vô hạn độ quyền lực, và hầu như không có điểm dừng.
Nhưng "quyền lực lại có xu hướng tham nhũng và quyền lực
tuyệt đối thì tham nhũng cũng tuyệt đối” (Power tends to corrupt and
absolute power corrupts absolutely). Chế độ toàn trị phản dân chủ là nguyên
nhân sâu xa cho cái chuyện "quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng cũng
tuyệt đối " ấy. Liệu lịch sử loài người đã biết có bao nhiêu thứ
"quyền lực tuyệt đối" như chê độ toàn trị hiện hành? Vừa rồi, báo cáo
của Tổ chức theo dõi tình trạng tham nhũng trên toàn thế giới [Transparency
International]cho biết "Kết quả khảo sát cho thấy là giới công an
cảnh sát bị người dân Việt Nam đánh giá là tham nhũng nhất, đứng đầu danh sách"!
Vì vậy, nếu chỉ chĩa mũi nhọn vào một số người,
cho dù là cần thiết đi chăng nữa, thì chỉ là bôi thuốc chữa mụn ngoài da để
mong đẩy lùi căn bệnh đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng. Chính cái đó đang hủy
hoại sức sống của dân tộc, đặc biệt là thế hệ trẻ. Cho nên, nỗi bức xúc lớn
đang chứa chất trong lòng xã hội là cải cách thể chế để lập lại trật tự và thúc
đẩy kinh tế phát triển, cải thiện đời sống của mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt
là nông dân và bà con dân tộc ở vùng sâu, vùng xa. Dân chủ là liều thuốc đặc trị để chống tham nhũng và các tật bệnh nói
trên có hiệu quả nhất vào lúc này.
Dân chủ là phương thuốc hiệu nghiệm cho căn bệnh
tưởng như vô phương cứu chữa là bộ máy nhà nước đang ngày càng phình to. Mà
phình to mãi vì lộ trình chạy chức chạy quyền đang được cải tiến và rất gọn
nhẹ. Chẳng hạn như, nếu nhìn vào con số thì đồng lương của viên chức nhà nước
không sống được, nhưng người ta vẫn sống, mà sống đàng hoàng nên vẫn đua chen
vào biên chế nhà nuớc!
Dân chủ cũng là phương thuốc hiệu nghiệm nhất để
Đảng Cộng sản Việt Nam, lực lượng chính trị lớn nhất, có mạng lưới rộng khắp cả
nước, tự chỉnh đốn mình nhằm đáp ứng đòi hỏi bức xúc của dân và của cả đông đảo
đảng viên của đảng. Những phong trào từng được phát động rầm rộ và tiêu phí bao
nhiêu sức lực và tiền của lấy từ ngân sách, cũng là tiền thuế của dân, sở dĩ
không có kết quả vì không dám mở rộng dân chủ trong đảng và thực thi dân chủ
trong dân một cách thực chất.
Chuyện này chẳng có gì mới, sở dĩ phải nêu lên đây
vì chúng liên quan mật thiết với gương mặt đất nước trước thế giới. Nói cách
khác, liên quan đến sức mạnh của dân tộc, thế đứng của đất nước trong hoạt động
đối ngoại. Thế giới văn minh làm sao chấp nhận một thứ luật rừng trong ứng xử
với dân? Làm sao xây dựng được niềm tin chiến lược với các đối tác trên trường
quốc tế khi Việt Nam tuy đã công nhận Tuyên ngôn Quốc
tế Nhân quyền là giá trị
phổ dụng, đã ký cam kết tuân thủ Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị,Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, ứng cử vào Hội đồng Nhân
quyền Liên Hiệp Quốc
nhưng trong ứng xử thực tế thì làm ngược lại ? Cái chuyện nhân danh "đặc
thù" của mỗi nước về văn hóa, chính
trị để phủ nhận những chuẩn mực chung về văn minh mà thế giới tôn trọng đã trở
nên kệch cỡm và lạc điệu. Cần quan niệm
rằng thực thi dân chủ, cải thiện điều kiện để quyền con người được thực hiện
một cách công khai và lành mạnh, chính là đòi hỏi của sự phát triển, tăng cường
nội lực chứ không phải là do sức ép của bên ngoài, càng không thể là một sự áp
đặt.
Bỏ lỡ Cơ hội và Lựa chọn Sai
lầm
Một cơ hội bị bỏ lỡ cho việc đưa đất nước đi vào
quỹ đạo của thế giới tiến bộ và văn minh là thời điểm lấy ý kiến toàn dân về
sửa đổi Hiến Pháp. Biết bao tâm huyết và trí tuệ chân thành, thẳng thắn góp vào
chuyện quốc gia đại sự này đã bị lãng phí một cách vô ích mà Kiến nghị của giới
trí thức, nhân sĩ (gọi tắt là Kiến nghị 72) góp vào xây dựng Hiến Pháp là một
bằng chứng sống động. Phải chăng người ta muốn noi theo cách hành xử của Tập
Cận Bình khi ông ta khẳng định : " Tôi cho rằng điều kiện hiện nay cũng
giống trước kia, thời cơ vẫn chưa chín muồi. Tình hình trong và ngoài nước hiện
nay chỉ cho phép chúng ta dùng “liệu pháp giữ nguyên”, hơn nữa duy trì được
hiện trạng cũng là tốt lắm rồi, thực ra duy trì được cũng không phải dễ dàng.
Bởi vậy, tôi chỉ có thể nhắc lại “ba tin tưởng”[ tin vào đường lối, tin vào lý
luận, tin vào chế độ] mà thực sự không thể đụng tới cải cách thể chế chính trị hoặc ít nhất hiện
nay không được đụng tới".
Không được đụng tới vì chính đây là tử huyệt của
chế độ toàn trị phản dân chủ đang thống trị Trung Quốc. Nếu điều dẫn ra ở trên
đúng là tư tưởng của người giữ vai trò nguyên thủ của đất nước Trung Hoa thì
rất đáng phải suy nghĩ về tác động không nhỏ của tư tưởng này đối với một số ai
đó đang nuôi dưỡng ảo mộng "đi với Trung Quốc thì bảo vệ được đảng, giữ
được chế độ XHCN"! (Nói "nếu đúng" vì có thông tin cho biết
là nhiều khả năng đây là bài phát biểu ngụy tạo, tuy nhiên nó phản ánh rất thực
hiện trạng TQ ngày nay).
Họ không dám nhìn thẳng vào sự thật là khi Trung
Quốc diễu võ dương oai bên ngoài là nhằm đánh lạc hướng những mâu thuẫn gay gắt
bên trong, nhằm che lấp những giằng xé đấu đá trong nội bộ đảng cầm quyền,
những mâu thuẫn trong xã hội, mâu thuẫn sắc tộc, tôn giáo đang ngày càng gay
gắt, đẩy tới nguy cơ bùng nổ. Ngoài ra, những chỉ số giảm sút về tăng trưởng
kinh tế và sự kiện hệ thống ngân hàng tiếp tục tài trợ cho các dự án quốc doanh
thua lỗ nặng đã cho thấy Trung Quốc đang trên đà suy thoái khó lòng cứu vãn.
Như vậy, vội vã hớp lấy "liệu pháp giữ nguyên" của Trung Quốc,
để rồi "thực sự không thể đụng tới cải cách thể chế chính trị hoặc ít
nhất hiện nay không được đụng tới", chính là ngăn chặn sự phát triển
của đất nước, duy trì sự lạc hậu và lạc điệu với thế giới để "ông bạn láng
giềng"dễ bề thao túng chứ không có gì khác.
Đây là ý đồ thâm hiểm của một bộ phận trong giới
cầm quyền Bắc Kinh đang thực thi âm mưu bành trướng của chủ nghĩa Đại Hán. Nếu
tìm được người cùng hội cùng thuyền, cùng chung cái gọi là "ý thức
hệ" thì "dễ mưu tính" như cách Ô Mã Nhi xưa kia mưu toan, sẽ
không phải điều binh khiển tướng hết sức tốn kém,lại phải đương đầu với cả thế
giới, nhưng vẫn tháo gỡ được cái xương đang mắc ngang cổ họng khiến khó nuốt
trôi được cả vùng tài nguyên và con đường huyết mạch ở Biển Đông và khu vực
Đông Nam Á.
Lựa chọn “liệu pháp giữ nguyên” của Trung Quốc
cũng là quên mất rằng một khi “điểm tựa duy nhất” này sụp đổ chế độ ăn theo
cũng sẽ không thể thoát khỏi cùng chung số phận.
Sinh lộ duy nhất: Dân chủ
Nếu Việt Nam quyết liệt cải cách thể chế, thực thi
dân chủ hóa, định hình một mô hình phát
triển,sẽ tạo ra một nội lực hùng hậu, nhân tố quyết định thành công của hoạt
động đối ngoại và làm phá sản thủ đoạn "bất chiến tự nhiên thành"
trong mưu đồ nham hiểm của Trung Quốc. Vì thế, Trung Quốc sẽ ra sức ngăn cản
Việt Nam thực hiện điều này.
Ngăn cản còn là vì họ không muốn có hình ảnh một
quốc gia quyết tâm cải cách thể chế, thực thi dân chủ ở sát nách họ! Hình ảnh
này sẽ khơi gợi và thúc đẩy thêm phong trào đấu tranh dòi dân chủ và nhân quyền
trong đất nước họ. Một Mianma láng giềng là đã quá đủ đối với nhà cầm quyền
Trung Quốc đang cố duy trì chế độ toàn trị phản dân chủ. Cho nên, nếu soi kỹ
những phản ứng của họ tại Diễn đàn Shangri La vừa rồi sẽ hiểu rõ chúng ta cần
phải làm gì trong những hoạt động đối ngoại sắp tới.
Đương nhiên, không chịu làm một quân cờ
trên bàn cờ quốc tế trong cuộc chơi của các nước lớn không có nghĩa là co mình
lại, không dám chủ động tạo ra một thế liên kết mới trên trường quốc tế. Chính
mối liên kết đó sẽ tạo nên một thế đứng Việt Nam trong khu vực Đông Nam Á, Châu
Á-Thái Bình Dương và trên toàn thế giới. Chỉ có thể tạo được thế đứng ấy khi
Việt Nam thoát ra khỏi quỹ đạo của Trung Quốc, vứt bỏ cái mũ kim cô mà chủ
nghĩa bành trướng Đại Hán đang cố thít chặt để dễ bề kiềm tỏa và thao túng.
Chẳng thế mà Trung Quốc đã không úp mở vừa dụ dỗ vừa đe dọa khi Việt Nam thiết
lập một quan hệ mới với Mỹ và các nước phương Tây cho dù Việt Nam đứng vững
trên tư thế độc lập để thực thi một chính sách đối ngoại thân thiện và bình đẳng với tất cả các nước, trong đó có
Trung Quốc.
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước, ông cha ta đã
từng thực hiện việc "giải Hán hóa" một cách khôn ngoan để gìn giữ bản
sắc văn hóa Việt. Ấy vậy mà, đúng như Trần Quốc Vượng nhận xét, "cuộc
đấu tranh giữa mô hình dân tộc và mô hình kiểu Tàu cho đến khi phong kiến hết
thời vẫn chưa chấm dứt...". Trong cuộc đấu tranh ấy, "tìm về
dân tộc" và "thân dân" là phương cách hiệu nghiệm
nhất để thực hiện việc "giải Hán hóa", và hôm nay là việc thoát ra
khỏi cái quỹ đạo Trung Quốc để đến với thế giới văn minh, tiến bộ.
Vì thế, xin mượn cách diễn đạt (và chỉ là cách
diễn đạt thôi) của Lê Quý Đôn trong "Quần thư khảo biện" nhằm
thâu tóm những nghĩ suy và dẫn giải dài dòng trên đây nhân chuyến công du sắp
tới của ông Chủ tịch Nước để chỉ dồn vào một chữ, như Lê Quý Đôn đã viết:
"Kinh
Dịch nói : "Biến động trong thiên hạ chính đáng chỉ có một [lý]
thôi. Chí lý thay chữ "một". Lấy chữ "một" ấy mà xuyên suốt
mọi việc thì dù bốn bể chín châu cách trở, ngàn xưa trăm đời xa xôi, mọi trao
qua đổi lại, mọi xem xét đánh giá đều vẫn rõ ràng như bày ra trước mắt, rành
rọt như trỏ bàn tay vậy"!
Chữ
"một" đây chính là “DÂN CHỦ”.
Tác giả Gửi Quê Choa
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét